I can conquer the world!!!...but my mother forbid...
Nếu có ngày tôi buông tay điếu thuốc
Đó là lúc chẳng lê nổi bước chân.
Khói thuốc kia mê ảo cả tinh thần
Rít 1 hơi, cho đời thêm nhẹ nhõm…
Có những khi đau đớn ngập trong tim
Một tình yêu, sao quá khó kiếm tìm
Ngậm điếu thuốc, sao thấy đời quá ngắn?
Miệng khẽ run, gọi mấy tiếng tên em
Có những khi, buồn bã chẳng buông tha
Bạn bè đông, sao chẳng ai nhận ra?
Ngậm điếu thuốc, sao thấy mình ngu thế
Vẫn nhiều lắm, những người tốt với ta
Có những khi, cuộc sống quá khó khăn
Muốn né tránh, ta cuốn mình trong chăn
Thò đầu ra, lại châm 1 điếu thuốc
Rít một hơi, việc đéo phải lăn tăn
Có những khi, thấy mình thật hư hỏng
Nhớ mẹ cha, bao lần đã phiền lòng
Bật lửa đâu? Phải châm 1 điếu thuốc
Đời còn dài, làm lại có được không?
Có những khi, lại thấy mình vô dụng
Làm được gì? Cứ tồn tại, mông lung
Rít 1 hơi, niềm tin như lại đến…
Vẫn là tôi, vẫn sống… chẳng ngượng ngùng.
Sưu tầm
Mỗi khi ta cằn cỗi, hãy nhớ ta là hạt. Ta lại nghĩ về khoảng xanh ngoài ban công, cũng như bạn thấy những mầm cây đội lên từ khối bê tông nhựa đường. Để không cho những khiếm khuyết tự bào mòn hay những nỗi buồn tự hủy.
[Đoàn Công Lê Huy]
(Source: 756seanmii-hihi585, via mykty)
(Source: cookiepeste, via maako)
(via mykty)
Đàn ông cung bò cạp khó mà thoát khỏi đàn bà cung bò cạp @@
(Source: valentinovamp)
(via dinhhuy)
“From that time on, the world was hers for the reading. She would never be lonely again, never miss the lack of intimate friends. Books became her friends and there was one for every mood. There was poetry for quiet companionship. There was adventure when she tired of quiet hours. There would be love stories when she came into adolescence and when she wanted to feel a closeness to someone she could read a biography. On that day when she first knew she could read, she made a vow to read one book a day as long as she lived.” ― Betty Smith, A Tree Grows in Brooklyn (Photo by Dimitri Caceaune)
Có sách ta chẳng bao giờ cô đơn..
(via mykty)
(Source: mensfashionworld)